Pages

Saturday, September 28, 2013

Truyện Ngắn, Rất Ngắn:

Ngậm Ngùi



Mẹ tôi năm nay đã 87 tuổi. Mẹ có người bạn đồng niên là cụ Trâm.

Cụ Trâm sống neo đơn ở một chung cư gần khu chợ Á Đông. Năm xưa cụ biết lái xe, xong giờ đây cụ chẳng còn sức để điều khiển tay lái nữa, bởi vậy cụ Trâm chỉ lui cui một mình trong căn nhà một phòng; cho dù, cụ có đến 3 người con: một trai, hai gái; ấy thế chẳng cô cậu nào muốn cụ về sống chung!...

Tuổi già, sức yếu và cụ cũng có lắm bệnh nhưng nhờ ơn Trời Phật, cụ Trâm không đến nỗi phải nằm liệt giường hoặc phải gởi thân vào Viện Dưỡng Lão.

Mới đây, mẹ bảo tôi đến nhà chở cụ Trâm sang chơi, ăn cơm với mẹ. Hai cụ già gặp nhau mừng mừng tủi tủi, nói chuyện huyên thuyên. Đến bữa cơm, cụ Trâm ngồi ăn chung với cả gia đình tôi mà thỉnh thoảng cụ cầm mảnh "napkin", khéo léo đưa lên quẹt ngang khoé mắt; thế rồi cụ lại bắt đầu kể tốt cho ba người con của cụ: nào là có bằng cấp Tiến sĩ, Cao học và cả ba đều có công việc tốt, lương khá, vợ chồng đều hạnh phúc ...

Sau buổi cơn chiều, mẹ và tôi đưa cụ Trâm về chung cư, nơi cụ ở. Giữa đường, cụ Trâm phát giác ra cụ quên chiếc chìa khoá cửa vào nhà. Cụ Trân nhờ tôi chở cụ ghé ngang nhà cô con gái, để cụ lấy chiếc chìa khoá "xơ-cua".

Ngồi trên xe, với chiếc chìa khoá "xơ-cua" trong tay, lòng cụ Trâm vẫn bất an, không biết chiếc chìa khoá "xơ-cua" này có đúng là chiếc chìa khoá để mở cửa vào nhà không? Cụ quay qua nói với tôi:
- "Cháu à! nếu chiếc chìa khoá này, bác không mở cửa vào nhà được thì cháu cho bác ngủ lại với mẹ cháu đêm nay nghen!".
Tôi đáp liền:
-"Dạ, bác đừng lo! ... Nếu không vào nhà được, cháu chở bác về ngủ với mẹ cháu".


Hình như có những giọt lệ nơi khoé mắt đang ứa ra!...

No comments:

Post a Comment